Báo TT&VH đã có bài viết về việc dùng từ ngữ nhằm đảm bảo cho sự tinh khiết của tiếng Việt. Đỗ Đức. Rồi cũng có thể ông A. Cô N bỏ tiền túi ra mua sữa cho con. Đã bỏ cả phần tiền riêng của mình cho công việc chung. Chứ bỏ tiền túi làm việc cho mình thì thở than với ai. Vợ chồng Bảo Long - Mỹ Hương bỏ tiền túi cho hòa tấu Tango - Jazz Một anh bạn bảo với tôi. Tôi rất hoan nghênh. Y. Chẳng tiền túi của mình thì là tiền móc túi hay sao mà phải nhấn mạnh? Chuyện bỏ tiền trong túi ra dùng vào việc hàng ngày cho nhu cầu của mình là chuyện bao đời chứ đâu có gì lạ.
Chỉ việc này mới có thể rút tít dùng chữ tiền túi: “Ông M đã bỏ tiền túi ra trong chuyến sang Mỹ dự hội thảo về vấn đề an toàn thực phẩm. Dùng chữ kiểu ấy thì sẽ có muôn ngàn “ông X. Cơ man nè chuyện đều phải dùng tiền tài túi mình. Chị X bỏ tiền túi ra mua rau. Z nào đó bỏ tiền túi ra lập doanh nghiệp”. Bà B bỏ tiền túi ra mua đồ. Thì chữ tiền túi mới là đúng chỗ. Trong khi Bộ không tìm đâu ra nguồn tiền”.
Viết những dòng này cũng chỉ vì việc đó. Trong trường hợp này chữ bỏ tiền túi là để chỉ hành động cao cả của một con người có bổn phận.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét